I am "Bạc Hà"

"The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams" – Eleanor Roosevelt

Đi Về Tuổi Thơ

Mùng Hai, rủ con Phoóng đi tìm tết. Hai đứa hẹn nhau ở trước cổng trường cũ. Con Phoóng vẫn vậy, không đi được xe nên bắt grab đến. Thằng Mèo có tiến bộ, đã tự đi được xe, nhưng cũng quyết định gửi xe ở bên chung cư Ngô Gia Tự, rồi hai đứa bắt đầu đi. Đi về nhà cũ của con Phoóng.

IMG_4733.JPG

Ngày xưa, nhà con Phoóng ở bên Nguyễn Chí Thanh, giữa đường về nhà thằng Mèo, buổi trưa ba đứa, còn con Mập nữa, thường ghé về nhà con Phoóng nghỉ, thằng Mèo thì bày con Mập bài Anh văn, rồi cả đám nhí nha nhí nhố cười váng cả nhà.

Nhà con Phoóng bán lâu rồi, bán cả khu tập thể để làm quán café, nên không vào được nữa. Hai đứa lại vòng qua đường Trần Nhân Tôn để đi ngược lại trường, vừa đi vừa chỉ trỏ, chõ này là nhà thằng Sami, chỗ kia là cái chợ cũ.

Hai đứa đi qua khu rạp Vườn Lài, vòng qua Vĩnh Viễn, quẹo xuống Nguyễn Duy Dương, để đâm vào cái hẻm mà thằng Mèo nhớ mang máng là có cái cổng sau của trường trổ ra. Ngày xưa niềm vui của mấy đứa nó là đi bộ, chui vào hang, vào hẻm để khám phá như vậy.

Thế giới hồi ấy có vẻ to lớn lắm. Đi đâu cũng phải đi bộ vì không chạy được xe. Đi đâu cũng thấy xa, có lẽ vì chân còn ngắn, vì đeo cái cặp nặng, hay vì trưa nắng không biết nữa. Còn hôm nay, đi một loáng là hết cái thế giới ấy, nên phải đi những hai vòng cho đã thèm.

Những chuỗi ký ức cứ hiện ra, nhảy múa ngay trước mắt. Cảnh vật đổi mới khá nhiều, nhưng vẫn còn ẩn hiện những mảng tường cũ, một đôi hàng quán quen, và tiếng nói, tiếng cười trong veo của tuổi thơ.

Hai mươi năm đã trôi qua, hôm nay sao như quay ngược trở lại. Chẳng cần nài nỉ ai, xin một vé về tuổi thơ!

Mùng Hai tết, 2019

Advertisements

Humorous Speaking Manual

After I had just finished my Competent Communicator three years ago, I bought this Humorously Speaking book. The lady at the store probably heard my broken English. She looked at the book and looked me for a moment.
 
download
Then she could not help asking: “Are you sure you want to take this one? Do you know how hard it is to make people laugh?” “I do”, I responded, “Being a humorous speaker has always been my wildest dream and I hope this book will help.”
 
That lady had all the right to doubt my decision back then. Even I doubted it myself. I did read the book through before putting it in the bottom of my Toastmasters box for a long time.
 
A few months ago, it finally came to the time when I needed to pick the last manual for the Advanced Communicator Gold. Public Relation and Facilitating Discussion were the two topics I really liked, and the Storytelling was quite tempting. Though I had all those manuals ready, I never forgot my wildest dream, and challenge.
 
Last night, I delivered the very last speech in my home club and cracked people up with my own jokes. Last night, I finally saw my dream come true.
 
Many big THANKS to old and new faces of Historically Speaking Club #8860 for walking with me all the way through my 6-year-and-9-month Distinguished Toastmaster journey. Bigger THANKS to my lovely wife, Phạm Ngọc Nhi, the inspiration that keep me striving relentlessly for the next level. The biggest THANKS to Mike and Debi Morales for your mentorship and all the good times.

Vở Kịch Hồi Mẫu Giáo

Hồi mẫu giáo, mỗi năm trường diễn văn nghệ là được kêu làm “người dẫn chuyện”, chắc do cái giọng Bắc lúc đó tương đối còn là hàng hiếm.

Năm 4 tuổi, lớp diễn vở gì đó mà có nhắc đến hai món quà là lửa-gói-trong-giấy và gió-gói-trong-giấy, xong về nhà cứ bị mọi người bắt kể đi kể lại câu chuyện đó, đến mức phát bực, không muốn nhắc đến luôn.

Nhiều năm sau, thỉnh thoảng nhớ lại câu chuyện đó, nhưng nhớ mãi không ra tựa đề câu chuyện/vở kịch, cũng như chưa từng nghe ai nhắc lại câu chuyện này.

Hồi tối, trong lúc ghé thăm cái club Toastmaster nọ, thì có một bà người Mỹ trắng đứng lên kể một câu chuyện cổ tích. Câu chuyện về hai cô gái ở Trung Hoa, tên Lotus Blossom và Moon Flower. Nghe đến đoạn bà mẹ chồng bắt hai cô nếu muốn về thăm bố mẹ thì lúc về phải mang theo hai món quà cho bà, một món là lửa-gói-trong-giấy, món kia là gió-gói-trong-giấy!

Cuối cùng, sau gần 30 năm thì được nghe lại câu chuyện và có dịp để hỏi tựa đề của nó, “The girls who know how to think”, trong một ngôn ngữ và văn cảnh khác.

Cuộc đời luôn là những vòng tròn thú vị.

Nói Tiếng Mỹ

Chuyện năm 2010:
 
Lúc đó mới qua Mỹ không lâu, trong lúc nấu cháo điện thoại với đứa bạn thì buột miệng hỏi:
– Ê, mày ở đây bao lâu thì nói rành tiếng Mỹ vậy?
– Tới giờ tao cũng có rành đâu. Tiếng của tụi nó, mình làm sao rành được, chỉ rành những gì trong lĩnh vực mình học là được rồi.
 
Nó qua Mỹ từ hồi 15-16 tuổi, ở lúc đó tổng cộng cũng được 7-8 năm rồi. Nó mà còn không rành thì mình biết đến bao giờ…
Chuyện năm 2013:
 
Vài năm trước, có một lần khăn gói đi thi Humorous Speaking. Lúc đó chỉ muốn thử thách bản thân thôi, chớ lúc lên nói cả phòng chắc có chừng hai ba người cười vì lịch sự.
 
Hôm đó có một ông cũng người châu Á lên thi, làm một bài kiểu stand-up, bà con cười cũng nhiều, ngồi dưới nhìn mà ngưỡng mộ và ao ước.
 
Ước xong thì nhớ tới câu đứa bạn nói hồi trước, rồi thở dài…
Chuyện năm 2018:
 
Hôm kia, trong lúc trên đường ghé thăm Club Toastmasters nọ, tranh thủ nhẩm nhẩm trong đầu, soạn một bài speech cho ngày hôm sau.
 
Lúc tới nơi thì có một speaker vắng không dự được, mạnh miệng xung phong xin trám vô chỗ đó. Đàng nào cũng cần phải dượt, lỡ có bể thì cũng không sao. Với thực ra cũng nghe trước là cái club này còn lôi thôi lắm, nên chắc họ không đòi hỏi nhiều.
 
Lúc lên nói, bà con cười rần rần. Có người còn bảo lần đầu tiên nghe một bài ngắn mà có cảm xúc như vậy. Người khác thì nghe mà quên ăn luôn. Họ còn gửi cho đoạn clip để về coi lại.
 
Hôm qua, ở buổi demonstration meeting tại một công ty, phòng lớn và đông hơn, hầu hết đều là người mới, đến dự để quyết định có thành lập một club mới trong công ty của họ hay không. Trước khi bắt đầu họ còn bắt ký tờ release form để cho phép họ ghi hình và trình cho ban giám đốc.
 
Do đã được dợt trước, làm quả còn hoành tráng hơn nữa. Khán giả cười suốt từ đầu đến cuối bài. Có người còn gợi ý nên viết lại thành cuốn sách vì nghe thích quá.
Chuyện năm 2011:
 
Trong một chuyến về Việt Nam và ghé thăm quán café Master’s Cup, gặp một cô gái có giọng nói, với cảm nhận lúc đó, là cực kỳ ‘bản địa’, y như người lớn lên ở nước ngoài.
 
Hỏi thử cô ta xem bí quyết nào mà nói được hay như vậy, vì nhiều bạn bè, người quen người ở Mỹ nhiều năm mà cũng không được như vậy.
 
Cô ta bảo: “Anh đánh vần theo tôi nhé. P.R.A.C.T.I.C.E.” Lúc đó, cũng bán tín bán nghi, vì vẫn cho đó là do năng khiếu.
 
Giờ thì tin rồi.

D.D. Diary: The Candidate Interview

First Chinese Baptists Church in Fountain Valley
February 7, 2018

I had an interview for Division C Director position today. It went OK, but there were plenty of room for improvement. That is why I want to spend some time to put down the questions, my answers, and a better version of the answers that I later came up with, for my own reflection and improvement. Your feedback is also welcomed.

1. What is your most difficult personal problem that hinders you from being a successful division director and how would you overcome it?

My answer: As you may have realized, I am a second-language English speaker and sometimes I cannot explain my idea very clearly. My language has gotten much better a lot during the last 6 years I spent with Toastmasters, and, of course, it will improve even more in the future. Besides, I always want to learn how the system of Toastmasters work and how to serve my role better. I believe my effort will make up well for my weakness.

What I should have said: As you may have realized, I am a second-language English speaker and sometimes I cannot explain my idea very clearly. My language has gotten much better a lot during the last 6 years I spent with Toastmasters, and I will use myself as a lively example of house Toastmasters can transform the life of people like me and encourage them to step up, experience more, and make the most from the program, like I have been doing.

2. What do you think is the District’s problem and what are you going to do about it?
My answer: My answer was a wordy version of the one below.

What I should have said: Membership and Pathway. To be more precise, we do not have enough new members and our current members, including myself a few weeks ago, do not want to progress to Pathway. But after testing the water, I realized Pathway is not only a “career improvement program for Millennials”, it is also our traditional program with a different name and a slightly different order. I will urge our current members the change their mentality and get to know more about the program to refresh themselves and to be ready to help a new wave of younger members in the future.

3. I like your idea about Pathway, but how do you solve the District’s membership problems?

My answer: We lose the most club at the beginning of a new term, when area directors just take the office and are still figuring out what they have to do. So I will have my area directors learn about their clubs before they even start their term so they can be prepared. Besides, there is a program that I am currently promoting at my club called the Speaker Exchange. Smaller clubs, like mine, can offer a speaking opportunity to members from crowding clubs who cannot wait to their turn give speech in their home club. That will bring new ideas and create more activities at smaller clubs which will help to stabilize their membership base. When we stop losing clubs, the area directors will be able to focus more on founding new clubs.

4. How would you develop your area director?

My answer: First, I would pick them early and send them to the current area directors so they can have a first hand experience of their job. I will also connect them with experienced leaders, like all of you here, so they know who to seek for advice.

What I should have said: I could add a third point, “I will encourage them to take an active role above the area level and organize think tank events where they can share their own problems and contribute solutions for others’”

5. You were talking about connecting your area directors to the senior leaders, but how would you, yourself, help your area directors?

My answer: My answer was a wordy version of the one below.

What I should have said: I will sit down and set goals with them. I will make sure they have assistants to share the burden, I will remind them regularly about the progress and our target. When all fail, like fate occasionally do to us, I will step up, take it over, until I can find a replacement.

6. How do you use TI dashboard to improve your club?

My answer: Since I am no longer a district officer during the last two years, I no longer have access to many features provided by the dashboard and do not use it much. However, I do know the website provides a lot of helpful resources and they are under utilized by the majority of Toastmasters members. So, as a division director, I will organize educational events to make sure the club members are more familiar with the dashboard as well as the Pathway base camp.

What I should have said: When I was an area director, I spent a lot of time browsing the dashboard and play with its features. I found it was a great resource and regularly share what I thought was useful to the club officers in my area. Though the majority of Toastmasters I know rarely touch it, they will likely have more exposure to the new system, thanks to the Pathway program. All we need to do is to organize interactive educational events to facilitate it.

7. Do you have experience in mentoring or sponsoring a club? Or do you have any idea on how to start a new club?

My answer: Club mentoring and sponsoring is the last item in my Advanced Leadership Silver requirements and I am having a very hard time to get it done. But I do have an idea on how to start new clubs, inspired by what we are doing at my home club. We are Historically Speaking, a specialized club, and we almost forgot that fact. A few months ago, I spoke up and asked our club members to embrace some history into their speech. Since then, we had guests visiting our club and they were impressed by our historical topics. Some of them were returning Toastmasters and they liked it better than a general meeting. I strongly believe that specialized clubs will have a better chance to bring people together and keep them longer.

8. Regarding to your idea about specialized clubs, we have photography, we have wine tasting, what else should we have?

My answer: My answer was a wordy version of the one below.
What I should have said: There are hundreds of hobbies that can inspire a new club. Music, sport, traveling, etc. I am a fan of paintings and sculptures, if some of you share this interest, let’s get together and start a club. What are you strongly passionate about? We may start a Toastmasters club specialized on that topic too.

—-

Phew, that was a whole lot of impromptu speeches I had to make in 20 minutes. But it was such a rewarding and fruitful interview session. I have learned much more about myself, Toastmasters, and what I truly want to achieve here.

P.S., The District Officers Committee included Pan, Siri, Harry, Kathy, Randy, Norm, Frannie, and another person that I can no longer recall at the moment.

Post Navigation