I am "Bạc Hà"

"The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams" – Eleanor Roosevelt

Dalí Nhập

Mở Facebook lên, thấy anh bạn chia sẻ bộ tranh Peace in Vietnam, của danh họa Dalí vẽ năm 1972, 1973. Tự nhiên có một phút xuất thần, chữ nghĩa cứ tự động trào ra, hết bức này đến bức khác, không kìm lại được.

101038989_3320426151309152_2154145228175441920_o

Bài số 1:

Ôi những bóng ma mang danh nghĩa hòa bình
Tay rựa, tay dao, và bộ lòng mục ruỗng

Ôi những hình nộm da vàng ngơ ngác trên đồng ruộng
Vô thức giết nhau bằng tất cả thù hằn

Ôi đất nước tôi hình chữ S cong oằn
Đang tuôn máu vì những điều vô nghĩa …

05.26.2020
Quân Thạch

100073622_3320425204642580_3689029702107791360_o

Bài số 2:

Nữ thần tự do đã ngồi bệt xuống đây
Nhìn cánh bồ câu cuối cùng tháo thân, bê bết
Bom đạn sẽ ngừng rơi, nhưng đất này đã thành đất chết.
Cây cối màu da cam, con người màu da cam.

Kẻ chiến thắng chống nạnh cười trên miệng hố lam nham
Người sống sót rũ mục trong ánh sáng chân lý
Không tin ư, hãy nhìn vào tranh Dalí
Sự thực phơi bày rành rành

05.26.2020
Quân Thạch

100062451_3320424781309289_1089712509566320640_n

Bài số 3:

Chưa bao giờ hòa bình lại gần đến thế
Khi thiên sứ bị bắn ngay trên bầu trời tay còn cầm cành những nguyệt quế
Dưới đất những xác khô bước đi lang thang
Trên những cánh đồng, những làng mạc tan hoang,

Chưa bao giờ hòa bình lại gần đến vậy
Như người ngủ lâu trong giấc chiêm bao đẹp, chuẩn bị thức dậy
Đối diện với sự thật điêu linh

05.26.2020
Quân Thạch

98319583_3320424361309331_2513331380339867648_n

Bài số 4:

Ba vua theo dấu vì sao sáng
Để đi tìm vị minh chúa sắp sinh ra
Nhưng hỡi ôi, giữa máng cỏ ấy
Không phải hài nhi khó nghèo người Do Thái
Mà là một pho lý tưởng bằng tiếng Trung, tiếng Nga

05.26.2020
Quân Thạch

 

Area C-1, District F Int’l Contest – Apr. 2020

You Will Be Fine!

We are living in is such a crazy time. But as long as you are doing these two things, you will be fine. First, stock plenty of toilet papers. And second, stay away from Asians!

Mr. Contest Chair, fellow Shelter-in-place-master. Two months ago, Orange County just had its very first Covid-19 confirmed case. On a beautiful Sunday morning, my wife and I went to Saint Hedwig church in Los Alamitos. When it came to my favorite part, people wishing “peace be with you” to each other, I turned to hug my wife, then excitedly reached out to the old gentleman to my left to offer a handshake. He looked petrified. He bit his lips and tightened his grip for a long awkward moment. But finally, he took my hand for a brief handshake before getting a small hand-sanitizer from his pocket to clean his hand.

A few weeks ago, when government asked everyone to stay at home, I went to the supermarket to buy some grocery. After collecting everything, I lined up at the cashier counter, waiting for my turn. Suddenly, the man in front dropped the line, abandoned his groceries, including his two-pack of toilet papers, and walk all the way to the other side of the supermarket just so he could wait from the outside of the cashier.

Fellow Toastmasters, we are living in such a crazy time. Every day, we are soaked in negative news and stories like that. We get scared and feel frustrated. We are not fine! Fortunately, even though we cannot control how other people are reacting, we do have an option to interpret and respond to the situation in a positive way.

Instead of getting offended, I gave that man at the supermarket the benefit of doubt. How could I know if he was not having some precondition issues which made him vulnerable to the Coronavirus or he was taking care of someone who did? From his point of view, he just wanted to protect his health and. by practicing social distancing, he protected mine too.

Or what if I was already infected without a symptom? My inconsiderate handshake could bring a devastating consequence to the old gentleman at the church. He could have yelled at me. He could have ignored me. But he didn’t. I was so appreciative that he chose to accept it kindly. I was even more happy to see he was prepared to protect himself. You know what? I learned from that and bring my own hand-sanitizer wherever I go too!

My piece of advice for you. We are living in such a crazy time, but as long as you are doing these two things. First, stock plenty of toilet papers. And, second, stay positive. You will be fine! Mr. Contest Chair.


Update #1: I revised the speech and came 3rd at the Division level on Apr. 25. Here is the recording. If you have any feedback, please share!

Update #2: I shared this recording to my long time fellow Toastmasters, Thuy Nguyen. She called me at 11:00 pm to provide the a feedback. I just jot downs points for improvements.

  1. I should have introduced a bit about the event in the opening. Instead of a generic introduction “we are living in such a crazy time”, a hint about the coronavirus pandemic with clarify it’s not about a mass shooting, the 9/11, or other disastrous event.
  2. The TP joke was funny, but referring to it three times took away the humor. Having it again at the end was OK. But instead of putting it before the main message, switch it to the end and keep it humorous. In a previous draft, it was “stock just enough TP to keep you sleep well at night” (sic). Throwing that after the main message will create a more desirably lighthearted ending.
  3. I should have emphasized more on my personal feeling. The old gentleman was petrified. The man at the supermarket hastily dropped the line. But what about me? Instead of just saying it was shocking, I could have elaborate it more. For example, “But what about me? It was such an insult. They should have put themselves on my shoes and consider my feeling when they do that.”
  4. Though the “crazy time” and the “TP” circle back were great, the main message was quite obscured. What staying positive does to staying away from Asian people? How those two would relate to my title, “We Will Be Fine”. Thuy suggests to add some conversational content. For example, “I should have told the gentleman at the church “don’t worry, I’m not contagious. It is OK not to exchange a handshake if you are not comfortable. I also learn from you and will bring my own hand-sanitizer next time. So both you and I will be fine”

I am totally amazed of the high quality feedback I got from this 15-minute phone call. I wish I had brought this speech to her before the contest. Anyway, those are still precious improvement that I could apply to my future speech.

Đọc Sách Hiệu Quả – Chọn Tác Giả

Đây là chuỗi bài ghi lại những trao đổi kinh nghiệm về phương pháp đọc sách hiệu quả để mọi người cùng tham khảo.

I. Tại sao cần đọc nhiều sách

Anh ơi, có sách nào kiểu như lên kế hoạch cho tương lai không anh? Kiểu như hướng dẫn em như hôm bữa a nói đó, phải develope các pillars này kia á nah. Mấy cái đó em mù tịt không biết luôn á anh. Đó giờ trường k dạy, đó giờ làm thêm cũng ít nên cũng k có sếp nào mentor, nhà e thì cũng k ai hiểu biết nhiều để chỉ e nên kiểu mông lung ghê. Sách thì đọc như bơi giữa biển, k biết đọc cái nào cho đúng luôn.

Mấy cái anh nói với em là mấy ông sư phụ đa đề của anh đọc ko biết bao nhiêu sách rồi truyền thụ lại. Nên kêu đọc cho ra đúng chỗ đó thì ko biết đường nào mà lần

À, vậy key là phải đọc cho nhiều.

Đúng rồi. Đọc, hệ thống lại, áp dụng.Vì có nhiều cách để đến đích. Nhưng cách nào hợp với mình thì mình phải đi tìm. Nên bây giờ set cái goal đi. Đọc bao nhiêu sách trong năm nay?

Căng :))Em kiểu cuốn nào hay em đọc ngấu nghiến, quên ngày tháng, cuốn nào k hay e đọc chút bỏ xuống.

Ko dc. Phải học cách đọc mới. Set goal rồi anh chỉ cách cho.

Giờ tháng 4 rồi, từ giờ tới cuối năm còn 8 tháng chắc mỗi tháng e đọc 1 cuốn. có thể hơn nếu sách ngắn hay dài á.

Ko quan trọng. Lựa sẵn luôn 4-5 cuốn nha

Oke chờ e xí e vào menu.

II. Cách Chọn Sách

Lâu quá :))))) Chờ mọc râu rồi.

e đang tính hỏi anh. Nhiều chủ đề quá, k biết chọn cái nào.

Bốc ngẫu nhiên đi. Bài học số 1 đây: Em biết lúc đọc sách điều gì quan trọng nhất ko?

Sự tập trung?

Nope. Là lý do tại sao phải đọc nó. Cầm cuốn sách lên y như lên Tinder coi profile pictures vậy. Sao biết cô nào dc?

à, phải swipe right rồi “đọc thử” hả a?

Chả lẽ hẹn hết ngàn cô. Tiền đâu sức đâu chịu nổi. Nên phải có mục đích rõ ràng
Muốn cô làm bạn; Cô mua vui; Cô chiến lợi phẩm; Hay cô giặt giũ nấu cơm. Sau khi có mục đích thì phải làm sao xác định cô đang coi có thực sự phù hợp với mục đích mình muốn hay ko một cách nhanh nhất có thể. Ví dụ em vừa chọn cuốn “Đi Tìm Lẽ Sống”, tại sao em phải đọc nó?

Lúc e chọn e có nghĩ tới đó anh. Muốn đọc để xem thử là sống trên đời để làm gì

Tốt lắm. Xác định càng cụ thể càng tốt. Nhưng giờ làm sao mình biết quyển đó có trả lời được câu hỏi của mình ko?

Phải đọc hết mới biết chớ.

Đâu cần hẹn hò, quà cáp, lên giường rồi mới biết một cô ko biết nấu cơm.

Hay là lướt qua mục lục trước? Ko thì đọc review? Thường thì e tin tưởng mục lục hơn.

III. Kiểm Tra Uy Tín Tác Giả

Đọc trang bìa trước. Tác giả là ai? Uy tín thế nào về lĩnh vực họ đang viết? Ví dụ, anh mà viết sách về hẹn hò trên tinder thì tốt nhất là ko nên đọc. Ngoại trừ biết tên nó ra anh chưa lên bao giờ :)))

Vậy mà a nói như a biết rõ nó. Giờ sao e tin a đây :))

Bởi vậy, luôn phải kiểm tra credential trước.

Dạ. Viktor là nhà thần kinh học, survived holocaust, rồi viết sách về việc đi tìm lẽ sống trong lúc đang ở trại tập trung. Cuốn này là cuốn bán chạy nhất của ổng.

Vậy nên hay ko nên đọc tiếp ?

Nên, vì ổng có kién thức trong lĩnh vực đó mà.

Neurologist thì liên quan gì tới lẽ sống? Ổng mổ óc mà, có phải triết gia đâu?

Ủa chớ phải triết gia mới nói về sự sống đc hả anh? Tại e thấy giờ hoàn cảnh e hơi hơi giống giống ổng nè.

Sao em biết ông kia tìm dc rồi chưa để biết cái ổng viết nên hay ko nên đọc?

Em cũng k cần biết ổng tìm đc hay chưa. Vì e nghĩ mỗi ng mỗi khác, nên quan trọn là cái lộ trình hay cái phương pháp ổng dùng thôi.

Ví dụ: Em cần một cô nấu cơm giúp. Cổ nói em cũng đi học nấu cơm trên mạng mấy lần rồi. Em sẽ hẹn hò với cổ hay kiếm một cô đã từng nấu cơm rồi để hẹn?

Đương nhiên là từng nấu cơm rồi nè

Uhm. Mỗi ng mỗi cái hay, mỗi cách nhìn là đúng. Nhưng mình sẽ ko đủ tg để đọc hết cách nghĩ của từng ng nên nhi đã có mục đích thì lựa cuốn tốt nhất có thể để đọc. Đây không phải mình khen chê sách hay hay dở mà là mình muốn thời gian đọc hiệu quả nhất có thể.

Ông này còn nổi tiếng vì: Logotherapy, Existential Analysis.

Good point. Với ổng còn là holocaust survivor. Những ng trải qua biến động sinh tử thường sẽ có cái nhìn sâu sắc về cuộc sống. Lúc mà gia đình, của cải, địa vị ko còn ý nghĩa, ko còn giữ được, thì cái gì giữ ng ta tiếp tục đi tới trước? Anh cũng nghĩ cuốn này đọc được.

Bài Tập

Lựa 10 cuốn đi, rồi mỗi cuốn coi qua về tác giả, chọn đọc hay ko đọc. Bữa sau cho anh cái list đó. Rồi mình đi tiếp bước thứ hai.

Quân Thạch
03.27.2020

D.D. Diary: What People Said…

It is always very nice when other people recognize what you have been doing well, especially when it is a volunteer position.

“In my memory, Division C was never a strong Division . . . Minh, you have revoluntionized it!”
–Lauren Kelly, DTM PID

“This is the first time I ever see a Division Director to conduct an Officer Installation Ceremony without using note! . . . When the District started looking for candidates for the position next year, I thought to myself, “Repeat! Repeat! Repeat!”
–Jeff Lee, Education Award Chair

“You have been the very best mentor and I feel very lucky to have been under you this year.”
–Lisa Haney, Area C-4 Director

 

Đi Về Tuổi Thơ

Mùng Hai, rủ con Phoóng đi tìm tết. Hai đứa hẹn nhau ở trước cổng trường cũ. Con Phoóng vẫn vậy, không đi được xe nên bắt grab đến. Thằng Mèo có tiến bộ, đã tự đi được xe, nhưng cũng quyết định gửi xe ở bên chung cư Ngô Gia Tự, rồi hai đứa bắt đầu đi. Đi về nhà cũ của con Phoóng.

IMG_4733.JPG

Ngày xưa, nhà con Phoóng ở bên Nguyễn Chí Thanh, giữa đường về nhà thằng Mèo, buổi trưa ba đứa, còn con Mập nữa, thường ghé về nhà con Phoóng nghỉ, thằng Mèo thì bày con Mập bài Anh văn, rồi cả đám nhí nha nhí nhố cười váng cả nhà.

Nhà con Phoóng bán lâu rồi, bán cả khu tập thể để làm quán café, nên không vào được nữa. Hai đứa lại vòng qua đường Trần Nhân Tôn để đi ngược lại trường, vừa đi vừa chỉ trỏ, chõ này là nhà thằng Sami, chỗ kia là cái chợ cũ.

Hai đứa đi qua khu rạp Vườn Lài, vòng qua Vĩnh Viễn, quẹo xuống Nguyễn Duy Dương, để đâm vào cái hẻm mà thằng Mèo nhớ mang máng là có cái cổng sau của trường trổ ra. Ngày xưa niềm vui của mấy đứa nó là đi bộ, chui vào hang, vào hẻm để khám phá như vậy.

Thế giới hồi ấy có vẻ to lớn lắm. Đi đâu cũng phải đi bộ vì không chạy được xe. Đi đâu cũng thấy xa, có lẽ vì chân còn ngắn, vì đeo cái cặp nặng, hay vì trưa nắng không biết nữa. Còn hôm nay, đi một loáng là hết cái thế giới ấy, nên phải đi những hai vòng cho đã thèm.

Những chuỗi ký ức cứ hiện ra, nhảy múa ngay trước mắt. Cảnh vật đổi mới khá nhiều, nhưng vẫn còn ẩn hiện những mảng tường cũ, một đôi hàng quán quen, và tiếng nói, tiếng cười trong veo của tuổi thơ.

Hai mươi năm đã trôi qua, hôm nay sao như quay ngược trở lại. Chẳng cần nài nỉ ai, xin một vé về tuổi thơ!

Mùng Hai tết, 2019

Post Navigation