I am "Bạc Hà"

"The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams" – Eleanor Roosevelt

D.D. Diary: The Candidate Interview

First Chinese Baptists Church in Fountain Valley
February 7, 2018

I had an interview for Division C Director position today. It went OK, but there were plenty of room for improvement. That is why I want to spend some time to put down the questions, my answers, and a better version of the answers that I later came up with, for my own reflection and improvement. Your feedback is also welcomed.

1. What is your most difficult personal problem that hinders you from being a successful division director and how would you overcome it?

My answer: As you may have realized, I am a second-language English speaker and sometimes I cannot explain my idea very clearly. My language has gotten much better a lot during the last 6 years I spent with Toastmasters, and, of course, it will improve even more in the future. Besides, I always want to learn how the system of Toastmasters work and how to serve my role better. I believe my effort will make up well for my weakness.

What I should have said: As you may have realized, I am a second-language English speaker and sometimes I cannot explain my idea very clearly. My language has gotten much better a lot during the last 6 years I spent with Toastmasters, and I will use myself as a lively example of house Toastmasters can transform the life of people like me and encourage them to step up, experience more, and make the most from the program, like I have been doing.

2. What do you think is the District’s problem and what are you going to do about it?
My answer: My answer was a wordy version of the one below.

What I should have said: Membership and Pathway. To be more precise, we do not have enough new members and our current members, including myself a few weeks ago, do not want to progress to Pathway. But after testing the water, I realized Pathway is not only a “career improvement program for Millennials”, it is also our traditional program with a different name and a slightly different order. I will urge our current members the change their mentality and get to know more about the program to refresh themselves and to be ready to help a new wave of younger members in the future.

3. I like your idea about Pathway, but how do you solve the District’s membership problems?

My answer: We lose the most club at the beginning of a new term, when area directors just take the office and are still figuring out what they have to do. So I will have my area directors learn about their clubs before they even start their term so they can be prepared. Besides, there is a program that I am currently promoting at my club called the Speaker Exchange. Smaller clubs, like mine, can offer a speaking opportunity to members from crowding clubs who cannot wait to their turn give speech in their home club. That will bring new ideas and create more activities at smaller clubs which will help to stabilize their membership base. When we stop losing clubs, the area directors will be able to focus more on founding new clubs.

4. How would you develop your area director?

My answer: First, I would pick them early and send them to the current area directors so they can have a first hand experience of their job. I will also connect them with experienced leaders, like all of you here, so they know who to seek for advice.

What I should have said: I could add a third point, “I will encourage them to take an active role above the area level and organize think tank events where they can share their own problems and contribute solutions for others’”

5. You were talking about connecting your area directors to the senior leaders, but how would you, yourself, help your area directors?

My answer: My answer was a wordy version of the one below.

What I should have said: I will sit down and set goals with them. I will make sure they have assistants to share the burden, I will remind them regularly about the progress and our target. When all fail, like fate occasionally do to us, I will step up, take it over, until I can find a replacement.

6. How do you use TI dashboard to improve your club?

My answer: Since I am no longer a district officer during the last two years, I no longer have access to many features provided by the dashboard and do not use it much. However, I do know the website provides a lot of helpful resources and they are under utilized by the majority of Toastmasters members. So, as a division director, I will organize educational events to make sure the club members are more familiar with the dashboard as well as the Pathway base camp.

What I should have said: When I was an area director, I spent a lot of time browsing the dashboard and play with its features. I found it was a great resource and regularly share what I thought was useful to the club officers in my area. Though the majority of Toastmasters I know rarely touch it, they will likely have more exposure to the new system, thanks to the Pathway program. All we need to do is to organize interactive educational events to facilitate it.

7. Do you have experience in mentoring or sponsoring a club? Or do you have any idea on how to start a new club?

My answer: Club mentoring and sponsoring is the last item in my Advanced Leadership Silver requirements and I am having a very hard time to get it done. But I do have an idea on how to start new clubs, inspired by what we are doing at my home club. We are Historically Speaking, a specialized club, and we almost forgot that fact. A few months ago, I spoke up and asked our club members to embrace some history into their speech. Since then, we had guests visiting our club and they were impressed by our historical topics. Some of them were returning Toastmasters and they liked it better than a general meeting. I strongly believe that specialized clubs will have a better chance to bring people together and keep them longer.

8. Regarding to your idea about specialized clubs, we have photography, we have wine tasting, what else should we have?

My answer: My answer was a wordy version of the one below.
What I should have said: There are hundreds of hobbies that can inspire a new club. Music, sport, traveling, etc. I am a fan of paintings and sculptures, if some of you share this interest, let’s get together and start a club. What are you strongly passionate about? We may start a Toastmasters club specialized on that topic too.

—-

Phew, that was a whole lot of impromptu speeches I had to make in 20 minutes. But it was such a rewarding and fruitful interview session. I have learned much more about myself, Toastmasters, and what I truly want to achieve here.

P.S., The District Officers Committee included Pan, Siri, Harry, Kathy, Randy, Norm, Frannie, and another person that I can no longer recall at the moment.

Advertisements

D.D. Diary – The Call

From: Randy
To: DJ, HM, DB, KM, MC and 3 more…

Dec 11, 2017 at 2:44 PM

All,

Frannie told me yesterday that nobody has stepped up to apply to be next year’s Division C Director. Ali is this year’s Director, but there apparently is no successor for him at this point, and the District is looking for someone. Frannie asked me to pass around the word. Does any one of you have an interest? All of you are naturals for this position, given your experience and talents! If you are interested, I can give your name to the District. Later, probably around February, the District Nominating Committee will interview candidates (several positions have multiple candidates, but not the Division C Director position).

Thanks,

DJ responded first, saying:

I have done it already—hope one of you will “throw your hat in the ring!”

Then, CG said:

Randy,

I appreciate the offer and if I were mobile that may be a consideration but until I can get a driver’s license and pass a health exam the option is out of the question.

I would still consider mentoring a club remotely.

It does sound like the call for me, so I said:

Hi Randy,

Thanks for spreading the word. You can count me in.

Minh

And that is when the story begins.

Speaking To Inform – The Abstract Concept

What Is Yours Is Mine

I am a Millennial, and, according to the media, I should not own a car, instead, I should lease it. Oops, my bad, this the Baby Boomer Tribune. I told my Mom a thousand times that she should never mess up with my phone. Pardon me. Oh right, there it is. According to the media, people like me no longer own a car, we Uber.

Mr. Toastmasters, fellow Toastmasters, and honored guest.

The Era of “Sharing Economy” has arrived and will stay for good! No matter whether you like it or not, it is time for us to get to know about it.

Sharing Economy is used specifically for a peer-to-peer business model which allows individuals to rent or borrow underused assets owned by someone else in the form of service.

Let’s start with an example. Your youngest kid is admitted to a college in San Francisco. When he tells you the news, you think, yeah, I am going to rent out his room so I don’t have to worry about the car payment anymore. Then he says: “I know you will miss me a lot, so I will definitely come home on summer and winter and maybe some weekends too.” “Oh, great,” you say to him, and deep inside, you painfully kiss your landlord dream goodbye.

Not really, your other option is to access to a website called AirBNB.com, list your son’s room for $60 per night, black out the winter and summer break, and tell your son that he should let you know two weeks in advanced whenever he plans to come home so you can black out those days as well.

The day after, you get a booking request from a couple from San Francisco and the message says: “Hello, we are looking for a clean and quiet room for 2 nights while we visit our sister in Orange County and we your room seems to be a perfect match.” You spend a moment to read their profile. They are mid age, they travel a lot, and, most important, they get a lot of good words from the owners of where they stayed. It does not look like they will be able to do any harm to your family or your son’s room, so you accept the booking and make your first $120 as a Sharing Economy landlord.

Be it your car, your house, or the drill sitting idly in your toolbox—as long as you are willing to make it accessible—there is a sharing platform for you to put it up and earn an income. In the other hand, if you are in needs of such assets, you can easily get access to one, normally, with a cheaper price than you can get from a company provides a similar service.

There are two main reasons that drive the surge of the Sharing Economy, the technologies of the Internet and the Minimalism Lifestyle Movement amongst the Millennials.

Human have been sharing resources since pre-history, but most of the time we shared it with someone we know. The Internet allows us to reach a wider circle, people we do not know but are relatively predictable from the reviews of a large amount of people with whom they used to share the resources.

Bernard Marr, a best-selling author on business, technology and big data, points out that in the last century, owning things was the “trophies” of the middle class. But as manufacturing became less expensive, owning plenty of things is no longer a good indicator of their relative wealth. As millennials enter adulthood and the middle class, the new trend is to own less stuff and focus on experience. The advent of the digital and sharing economies have made this much easier.

Of course, not everyone is happy about the Share Economy. Taxi drivers and hotel chains lose a lot of business to their Share Economy Competitors; The union keep arguing about how the service providers should be treated; And the governments demand a share of the money circulating in this Economy.

But as long as resources are utilized more efficiently and the stuffs are available at a cheaper price, the Sharing Economy will stay for good. Mr. Toastmasters.


The 5th project in my Toastmasters Advanced Communication Manual – Speaking To Inform

Modernism – Euréka!

Nghệ thuật Hiện Đại (Modernism) – Euréka!

Từ điểm khởi đầu là chuyên đề Minimalism tại The Geffen at Contemporary, ông Mèo đã có một chuyến du hành thú vị vào thế giới nghệ thuật Hiện Đại kéo dài hai tuần chẵn và khép lại với chuyên đề Modernism tại Palm Springs Art Museum vào ngày hôm kia.

Từ chỗ hoảng loạn, bối rối, nóng giận, ông Mèo giờ đã có thể bình tâm đứng chiêm ngưỡng, dù là một chồng gạch, một mớ màu vẩy lung tung, hay một dãy các hình tròn vuông và tam giác và ra về với một dải cảm xúc đa dạng hơn nhiều.

Xin vắn tắt khám phá mới mẻ này qua ba nhận định thường nghe về nghệ thuật Hiện Đại:

1. Nghệ thuật Hiện Đại trừu tượng quá, không thể hiểu nổi

Không cần phải cao siêu để hiểu được nghệ thuật Đương Đại. Thậm chí cũng không cần phải hiểu để có thể cảm nhận được chúng. Mà việc cảm nhận thực ra quan trọng hơn việc hiểu nhiều.

Muốn cảm nhận một tác phẩm Hiện Đại, nhất thiết phải hiểu về bối cảnh lịch sử và về trào lưu mà tác phẩm bị ảnh hưởng.

Ví dụ: Các trào lưu Hiện Đại bắt đầu xuất hiện từ khi máy ảnh ra đời vì các nghệ sỹ lập luận rằng: tại sao phải kỳ công tạo ra một tác phẩm giống thật nữa, khi mà nhiếp ảnh có thể làm việc đó trong vài phút? Vì vậy, những tác phẩm trừu tượng diễn tả những thứ không liên quan với bất cứ gì trong thực tế cả. Vì vậy, đừng cố giải thích hình tròn, hình vuông và hình tam giác bạn đang thấy là để diễn tả điều gì!

2. Các nghệ sỹ Hiện Đại làm biếng quá, họ không muốn mất công vẽ cái gì giống thực nên quăng màu búa xua rồi phịa ra một ý nghĩa.

Hầu hết các tác phẩm nổi tiếng, việc rẩy màu chẳng hạn, đều được tính toán về mặt bố cục, màu sắc và đường nét để đạt đến các quy luật hài hòa của mỹ thuật. Hầu hết họ có thể vẽ những tác phẩm rất sống động, chỉ là họ chọn một lối khác để thể hiện tư tưởng và cảm xúc của mình.

Ví dụ: Picasso từng phát biểu: Tôi mất 4 năm để học vẽ như danh họa Rafael, nhưng tôi mất cả đời để tập vẽ như một đứa trẻ. Thực vậy, Picasso dư sức vẽ tranh Hyper-Realistic, nhưng điều đó không làm ông ta trở thành họa sỹ có ảnh hưởng bậc nhất của thế kỷ XX. Chính trào lưu Lập Thể mà ông góp phần khởi xướng mới làm nên tên tuổi của ông.

3. Các tác phẩm Hiện Đại chẳng có ý nghĩa gì cả. Ai muốn hiểu gì thì hiểu, mạnh ai nấy diễn giải một kiểu.

Điều này đúng nhưng không đủ. Đúng là các tác phẩm Hiện Đại không tự giới hạn nó trong một khuôn khổ nên người xem, chứ không phải người họa sỹ, sẽ đem đến cho nó một ý nghĩa.

Tuy nhiên, mỗi trào lưu của nghệ thuật Hiện Đại tự nó lại có một thông điệp cụ thể và thường truyền tải thông điệp đó bằng cách gây shock cho công chúng, ép buộc họ phải suy nghĩ theo một lối mới. Nhiều trào lưu còn có hẳn cương lĩnh đi kèm.

Ví dụ: Các nghệ sĩ Minimalism cho rằng nghệ thuật vốn là giả tạo. Đem một cục đá, một khúc gỗ ra đục đẽo, giả vờ như chúng là cảnh vật hoặc người ta, nhưng chúng đâu phải. Tự bản thân chúng chỉ là cục đá hay khúc gỗ thôi. Vì vậy, họ đem gạch, gỗ, đá bày ra, sắp xếp lại theo một bố cục hài hòa và gọi chúng đích danh là chúng, gạch, gỗ, đá, không hơn không kém. Người xem không cần phải tưởng tượng hay suy nghĩ gì thêm, chỉ cần cảm nhận sự tự nhiên và cô đọng đó, cho đầu óc trống trải lại, rồi ra về.

Có thời gian, ông Mèo sẽ chia sẻ thêm các hình ảnh và kiến thức về từng trào lưu cụ thể của nghệ thuật Hiện Đại. Còn nếu bây giờ bạn đang có những thắc mắc hay ý tưởng gì, chúng ta cùng đem ra trao đổi nhé.

Xem thêm:

Chủ Nghĩa Tối Giản (Minimalism)

Bảo tàng MOCA (Bảo tàng Nghệ Thuật Đương Đại) nhìn ở ngoài như một nhà kho lớn, đến khi bước vào trong thì thấy là nó đúng-là-một-nhà-kho-lớn, chứa đầy những mẩu phế liệu được sắp đặt theo trật tự thành từng nhóm rải rác khắp các góc.

Carl Andre

Carl Andre và các tác phẩm của ông (screenshot từ Google)

Tuy triển lãm tác phẩm của Carl Andre, nghệ sỹ thuộc trường phái Minimalism (tối giản), việc đi dạo quanh bảo tàng tạo cho trí não một cảm giác mơ hồ và lộn xộn. Chuyện gì đang diễn ra trước mặt mình vậy?

Việc nhìn các góc cạnh khác nhau không giúp tìm ra một ý nghĩa; Việc đọc lời giới thiệu về tác phẩm không giúp được; Cả việc xem đoạn phim về cách tác giả sắp đặt tác phẩm cũng không vô ích nốt.

À không. Ít ra việc ngồi trong phòng xem có giúp ích đôi chút. Đó là sự phát hiện ra số không ít người cùng ngồi trong phòng đó dán hẳn mặt vào màn hình điện thoại. Hay có khi quan sát phản ứng của những người chung quanh sẽ đưa đến một manh mối nào về các tác phẩm này chăng?

Trèo lên một điểm cao để có thể quan sát tổng thể những người đang dạo bảo tàng. Ồ, hóa ra những người tham quan này có thể chia thành ba nhóm. Nhóm smartphone, nhóm túm tụm và nhóm bất động.

Nhóm túm tụm thường có hai đến ba người nói chuyện rôm rả. Không rõ họ có đang nói về những gì được trưng bày không, nhưng cách họ nói chuyện thì có vẻ là cái gì đó rất chuyển động, rực rỡ và ồn ã. Còn những người bất động thì đứng lặng phắc như thể bản thân họ cũng là một phần của bộ trưng bày.

Sau nhiều phút tham gia vào nhóm lặng phắc thì xác định được một tác phẩm có vẻ là dễ hiểu, những thanh gỗ xếp ngang dọc, hình như là một mê cung. Mon mên đi vào giữa để cảm nhận thử. Đang đắc ý vì sự giác ngộ của mình thì thấy anh bảo tàng chạy đến gọi giật ngược lại:

– Ông ơi, không bước vào được đâu.
– Ơ, thế đây không phải là cái mê cung à? Không phải là phải đi vào giữa để cảm nhận à?
– …
– Thế đây là gì? Tất cả những thứ kỳ quặc ở đây thực sự là gì? Một cơn ảo mộng chăng?
– Không, mọi thứ ở đây đều thực. Thực đến mức tối giản!
– Thế làm sao để cảm nhận những điều tối giản này.
– …
– Thế có gì đặc biệt trong những tác phẩm-phế liệu đã được tối giản này?
– Đặc biệt là vì Andre là người đầu tiên bày nó ra đất và gọi đó là nghệ thuật.
– …
– …
– Ông không hề tồn tại và tôi cũng không hề tồn tại, phải không?
– …
– …
– Tôi nghĩ là ông đúng.

Và sau đó tôi sẽ không bao giờ còn là tôi như trước khi bước vào cái bảo tàng đó nữa.

July 6, 2017
Quân Thạch

Post Navigation