I am "Bạc Hà"

"The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams" – Eleanor Roosevelt

D.D. Diary: What People Said…

It is always very nice when other people recognize what you have been doing well, especially when it is a volunteer position.

“In my memory, Division C was never a strong Division . . . Minh, you have revoluntionized it!”
–Lauren Kelly, DTM PID

“This is the first time I ever see a Division Director to conduct an Officer Installation Ceremony without using note! . . . When the District started looking for candidates for the position next year, I thought to myself, “Repeat! Repeat! Repeat!”
–Jeff Lee, Education Award Chair

“You have been the very best mentor and I feel very lucky to have been under you this year.”
–Lisa Haney, Area C-4 Director

 

Advertisements

Đi Về Tuổi Thơ

Mùng Hai, rủ con Phoóng đi tìm tết. Hai đứa hẹn nhau ở trước cổng trường cũ. Con Phoóng vẫn vậy, không đi được xe nên bắt grab đến. Thằng Mèo có tiến bộ, đã tự đi được xe, nhưng cũng quyết định gửi xe ở bên chung cư Ngô Gia Tự, rồi hai đứa bắt đầu đi. Đi về nhà cũ của con Phoóng.

IMG_4733.JPG

Ngày xưa, nhà con Phoóng ở bên Nguyễn Chí Thanh, giữa đường về nhà thằng Mèo, buổi trưa ba đứa, còn con Mập nữa, thường ghé về nhà con Phoóng nghỉ, thằng Mèo thì bày con Mập bài Anh văn, rồi cả đám nhí nha nhí nhố cười váng cả nhà.

Nhà con Phoóng bán lâu rồi, bán cả khu tập thể để làm quán café, nên không vào được nữa. Hai đứa lại vòng qua đường Trần Nhân Tôn để đi ngược lại trường, vừa đi vừa chỉ trỏ, chõ này là nhà thằng Sami, chỗ kia là cái chợ cũ.

Hai đứa đi qua khu rạp Vườn Lài, vòng qua Vĩnh Viễn, quẹo xuống Nguyễn Duy Dương, để đâm vào cái hẻm mà thằng Mèo nhớ mang máng là có cái cổng sau của trường trổ ra. Ngày xưa niềm vui của mấy đứa nó là đi bộ, chui vào hang, vào hẻm để khám phá như vậy.

Thế giới hồi ấy có vẻ to lớn lắm. Đi đâu cũng phải đi bộ vì không chạy được xe. Đi đâu cũng thấy xa, có lẽ vì chân còn ngắn, vì đeo cái cặp nặng, hay vì trưa nắng không biết nữa. Còn hôm nay, đi một loáng là hết cái thế giới ấy, nên phải đi những hai vòng cho đã thèm.

Những chuỗi ký ức cứ hiện ra, nhảy múa ngay trước mắt. Cảnh vật đổi mới khá nhiều, nhưng vẫn còn ẩn hiện những mảng tường cũ, một đôi hàng quán quen, và tiếng nói, tiếng cười trong veo của tuổi thơ.

Hai mươi năm đã trôi qua, hôm nay sao như quay ngược trở lại. Chẳng cần nài nỉ ai, xin một vé về tuổi thơ!

Mùng Hai tết, 2019

Humorous Speaking Manual

After I had just finished my Competent Communicator three years ago, I bought this Humorously Speaking book. The lady at the store probably heard my broken English. She looked at the book and looked me for a moment.
 
download
Then she could not help asking: “Are you sure you want to take this one? Do you know how hard it is to make people laugh?” “I do”, I responded, “Being a humorous speaker has always been my wildest dream and I hope this book will help.”
 
That lady had all the right to doubt my decision back then. Even I doubted it myself. I did read the book through before putting it in the bottom of my Toastmasters box for a long time.
 
A few months ago, it finally came to the time when I needed to pick the last manual for the Advanced Communicator Gold. Public Relation and Facilitating Discussion were the two topics I really liked, and the Storytelling was quite tempting. Though I had all those manuals ready, I never forgot my wildest dream, and challenge.
 
Last night, I delivered the very last speech in my home club and cracked people up with my own jokes. Last night, I finally saw my dream come true.
 
Many big THANKS to old and new faces of Historically Speaking Club #8860 for walking with me all the way through my 6-year-and-9-month Distinguished Toastmaster journey. Bigger THANKS to my lovely wife, Phạm Ngọc Nhi, the inspiration that keep me striving relentlessly for the next level. The biggest THANKS to Mike and Debi Morales for your mentorship and all the good times.

Vở Kịch Hồi Mẫu Giáo

Hồi mẫu giáo, mỗi năm trường diễn văn nghệ là được kêu làm “người dẫn chuyện”, chắc do cái giọng Bắc lúc đó tương đối còn là hàng hiếm.

Năm 4 tuổi, lớp diễn vở gì đó mà có nhắc đến hai món quà là lửa-gói-trong-giấy và gió-gói-trong-giấy, xong về nhà cứ bị mọi người bắt kể đi kể lại câu chuyện đó, đến mức phát bực, không muốn nhắc đến luôn.

Nhiều năm sau, thỉnh thoảng nhớ lại câu chuyện đó, nhưng nhớ mãi không ra tựa đề câu chuyện/vở kịch, cũng như chưa từng nghe ai nhắc lại câu chuyện này.

Hồi tối, trong lúc ghé thăm cái club Toastmaster nọ, thì có một bà người Mỹ trắng đứng lên kể một câu chuyện cổ tích. Câu chuyện về hai cô gái ở Trung Hoa, tên Lotus Blossom và Moon Flower. Nghe đến đoạn bà mẹ chồng bắt hai cô nếu muốn về thăm bố mẹ thì lúc về phải mang theo hai món quà cho bà, một món là lửa-gói-trong-giấy, món kia là gió-gói-trong-giấy!

Cuối cùng, sau gần 30 năm thì được nghe lại câu chuyện và có dịp để hỏi tựa đề của nó, “The girls who know how to think”, trong một ngôn ngữ và văn cảnh khác.

Cuộc đời luôn là những vòng tròn thú vị.

Nói Tiếng Mỹ

Chuyện năm 2010:
Lúc đó mới qua Mỹ không lâu, trong lúc nấu cháo điện thoại với đứa bạn thì buột miệng hỏi:
– Ê, mày ở đây bao lâu thì nói rành tiếng Mỹ vậy?
– Tới giờ tao cũng có rành đâu. Tiếng của tụi nó, mình làm sao rành được, chỉ rành những gì trong lĩnh vực mình học là được rồi.
Nó qua Mỹ từ hồi 15-16 tuổi, ở lúc đó tổng cộng cũng được 7-8 năm rồi. Nó mà còn không rành thì mình biết đến bao giờ…
Chuyện năm 2013:
Vài năm trước, có một lần khăn gói đi thi Humorous Speaking. Lúc đó chỉ muốn thử thách bản thân thôi, chớ lúc lên nói cả phòng chắc có chừng hai ba người cười vì lịch sự.
Hôm đó có một ông cũng người châu Á lên thi, làm một bài kiểu stand-up, bà con cười cũng nhiều, ngồi dưới nhìn mà ngưỡng mộ và ao ước.
Ước xong thì nhớ tới câu đứa bạn nói hồi trước, rồi thở dài…
Chuyện năm 2018:
Hôm kia, trong lúc trên đường ghé thăm Club Toastmasters nọ, tranh thủ nhẩm nhẩm trong đầu, soạn một bài speech cho ngày hôm sau.
Lúc tới nơi thì có một speaker vắng không dự được, mạnh miệng xung phong xin trám vô chỗ đó. Đàng nào cũng cần phải dượt, lỡ có bể thì cũng không sao. Với thực ra cũng nghe trước là cái club này còn lôi thôi lắm, nên chắc họ không đòi hỏi nhiều.
Lúc lên nói, bà con cười rần rần. Có người còn bảo lần đầu tiên nghe một bài ngắn mà có cảm xúc như vậy. Người khác thì nghe mà quên ăn luôn. Họ còn gửi cho đoạn clip để về coi lại.
Hôm qua, ở buổi demonstration meeting tại một công ty, phòng lớn và đông hơn, hầu hết đều là người mới, đến dự để quyết định có thành lập một club mới trong công ty của họ hay không. Trước khi bắt đầu họ còn bắt ký tờ release form để cho phép họ ghi hình và trình cho ban giám đốc.
Do đã được dợt trước, làm quả còn hoành tráng hơn nữa. Khán giả cười suốt từ đầu đến cuối bài. Có người còn gợi ý nên viết lại thành cuốn sách vì nghe thích quá.
Chuyện năm 2011:
Trong một chuyến về Việt Nam và ghé thăm quán café Master’s Cup, gặp một cô gái có giọng nói, với cảm nhận lúc đó, là cực kỳ ‘bản địa’, y như người lớn lên ở nước ngoài.
Hỏi thử cô ta xem bí quyết nào mà nói được hay như vậy, vì nhiều bạn bè, người quen người ở Mỹ nhiều năm mà cũng không được như vậy.
Cô ta bảo: “Anh đánh vần theo tôi nhé. P.R.A.C.T.I.C.E.” Lúc đó, cũng bán tín bán nghi, vì vẫn cho đó là do năng khiếu.
Giờ thì tin rồi.

Post Navigation