I am "Bạc Hà"

"The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams" – Eleanor Roosevelt

Người đàn bà trên phố

Tôi nợ hè phố những bài thơ. Nhưng thường khi tôi không trả được. Vì có những lúc tâm hồn tôi còn nghèo nàn hơn cả những con người ở đó. Thứ lỗi cho tôi nhé.

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN PHỐ

Người đàn bà ngồi dưới nắng xin ăn
Góc phố đông nơi đô thành hoa lệ
Oằn tấm lưng gánh cuộc đời khệ nệ
Tấm lưng còm cao hơn cả đôi vai

Bà lặng im với ánh mắt van nài
Ai cũng biết những dường không ai biết
Cái nắng hong ran góc đời mờ mịt
Mồ hôi, đôi mắt trũng, khói sương

Người đàn bà xin một điều bình thường
Ai cũng có nhưng dường không dư dả
Thế là đi qua, mọi người, vội vã
Không cho gì, dù đôi lúc băn khoăn

Người đàn bà ngồi đội nắng xin ăn
Được nước mắt đong tràn một tô nắng.

Quân Thạch
24.04.2008

Nguồn: nqstarlight.com

 

Tình cờ trong lúc tìm ảnh minh họa cho bài thơ này, tôi đọc được một bài thơ rất hay, xin phép chép vào đây để chia sẻ với mọi người. Bài thơ ấy không đề tên tác giả nhưng tôi đã tìm được. Mong rằng những người bạn yêu thơ mỗi khi sưu tầm lại một tác phẩm hay hãy nhớ đề lại tên tác giả như một sự trân trọng.

Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi

Rồi một sáng em tình cờ trở lại
Đứng bên đường phố cũ nhớ bâng khuâng
Có phải đây góc phố đã bao lần
Giọt nưóc mắt trôi trong thời thơ ấu

Quầy thuốc lá ven đường em đứng đấy
Mẹ đã ngồi nghe muỗi vắt đêm khuya
Đời cô đơn theo nắng sớm mưa chiều
Chiếc áo bạc mang hàng trăm chỗ vá

Hàng me cũ đã bao mùa thay lá
Nơi em từng che mát chuỗi ngày quên
Mùa đông qua thổi lạnh đến bên thềm
Vẫn khổ cực như từng cơn nắng hạ

Nhà hàng đó em chờ người khách lạ
Chén cơm thừa ai để lại đêm nay
Nuôi thân em một cô gái ăn mày
Mười bốn tuổi đời đen hơn ánh tóc

Công viên lạnh em thường hay đứng khóc
Tuổi nai vàng hay tuổi của vàng phai
Ai dạy em những mánh lới đeo đòi
Cả những chuyện mà em chưa nên biết

Ai mang em trên đường đi vượt biển
Chẳng kịp về thăm góc phố năm xưa
Em bỏ đi như lá bỏ quên mùa
Như giọt nước quên tấm lòng biển cả

Không địa chỉ, không người quen, phố lạ
Mẹ cố chờ con gái trở về đây
Bao muà đông thương nhớ nặng vai gầy
Mẹ gục chết âm thầm trên góc phố

Em xứ lạ cuộc đời nhiều thay đổi
Tóc nhuộm vàng che những vết thương đau
Mắt em xanh vì nét kẻ thay màu
Bước em nhẹ sợ màu tan trong nước

Được gì chăng em mười năm xuôi ngược
Có bao giờ mơ góc phố năm xưa
Bóng me nghiêng theo gió thổi sang mùa
Bóng mẹ đứng đã mỏi mòn trông đợi

Sáng hôm nay tình cờ em trở lại
Đứng một mình giữa phố lệ như sao
Có phải đây góc phố của năm nào
Mẹ đã sống trong những giờ oan nghiệt

Em là kẻ đã cuối cùng thua thiệt
Kẻ cuối cùng mất một khoảng trời mơ
Chẳng phải tại em mẹ chết không mồ
Chẳng phải tại em làm đời thay đổi

Giữa một quê hương muôn trùng thống khổ
Mười năm trời em làm được gì chăng
Rồi mai đây em sẽ hiểu ra rằng
Ai giết chết cuộc đời em thơ ấụ

Trần Trung Đạo

Advertisements

Single Post Navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: