I am "Bạc Hà"

"The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams" – Eleanor Roosevelt

Số phận bạc bẽo của môn tin học

Tin học từng một thời được ca tụng là một ngành hot, đem lại cơ hội việc làm lương cao và góp phần vào sự nghiệp hiện đại hóa đất nước. Mỗi lần có ai hỏi: “Con học cái gì”, trả lời: “Dạ con học công nghệ thông tin” là lại được nghe những tiếng khen ngợi, xuýt xoa. Nhưng dường như đó là thiên đường ở đâu đó xa lắm, không phải dành cho học sinh phổ thông ở những ngôi trường không chuyên.

Huy chương đầu tiên - OLP 30.4 - 2003

Chuyện ngày xưa:

Đội tuyển tin học có lẽ là đội tuyển ít học sinh nhất. Mỗi khối chỉ có vài ba đứa học, rồi rơi rụng hết. Năm nào nhiều thì được 2 – 3 đứa, năm nào ít có khi chả có ai đi học. Cũng có lý thôi, tin học là môn phụ trong các môn phụ, học toàn những thứ gì đâu, chả đem đi thi cử gì được. Điểm trong lớp cũng chỉ được ké 1 cột vào một bộ môn khác thôi. Học làm gì cho uổng sức.

Trường cũng chả có ai dạy đội tuyển, phải mời người ngoài về dạy. Chả biết bất hòa thế nào rồi không có ai dạy luôn. May sao có Thầy, cựu học sinh của trường, cũng một thời huyền thoại thủ khoa HSG toàn quốc, bấy giờ là giảng viên đại học, về nhận lớp. Sách vở thiếu thốn, đề đóm chẳng có, Thầy có gì dạy đó, học trò thì tự mày mò mà học thêm. Rồi thi cũng đậu như ai.

Có năm, đi thi vòng 1 HSG TP về, ai cũng được giám thị hoặc thầy cô lên báo tin. Ai không có ai báo tin thì coi như rớt. Chẳng ai đá động tới học trò, buồn hiu. Ngày hôm sau vào trường sớm để đi học đội tuyển, cô hiệu trưởng kêu lại hỏi: “Sao hôm nay không đi ăn sáng với cô và mấy bạn” Lúc đó mới biết là mình đậu. Cuối cùng, năm đó cả trường chỉ có mình học trò được thi HSG QG, dù chỉ mới đang học 11. Dù phải bỏ giờ trên lớp, kiểm tra, thi học kì vẫn bị bắt đi, không cho ưu tiên. May sao có đợt học dồn ngay ngày thi nên mấy môn sau được miễn.

Có vay có trả, bỏ lớp nhiều quá, HK2 te tua vì mất căn bản, hậu quả kéo dài qua tới đầu HK1 năm sau. Bị kéo điểm mất HSG, bị điểm kém phải đi học phụ đạo, thậm chí còn bị đem qua lớp khác làm trò cười vì là điển hình học đội tuyển mà … dốt. Mình đã sống vì ước mơ của mình, mình làm thì mình chịu, không cầu cứu ai. Chỉ đến khi năm sau có các bạn khác được thi chung, nhìn họ được thầy cô chăm lo, mới hiểu ra cái số phận của học trò môn phụ của môn phụ.

Khóa đầu tiên của Anh thầy - PM1 - 2005

Chuyện sau đó:

Rồi học trò ra trường, mang theo một ước mơ cũng là một trách nhiệm. Thầy giao cho ở lại gầy dựng đội tuyển, học trò thành Anh thầy và có vài đứa đệ tử. Có một chú dưới 2 khóa, cũng 2 lần vượt vòng 1 HSG TP, trong đó năm 11 đậu giải 1. Lạ một cái, chẳng nghe mấy người khen ngợi gì, mỗi lần gặp là thấy hỏi: Sao thằng đó học dốt vậy mà tin học nó giỏi vậy? Nghe nhiều khi cũng thấy nhột. Nhưng mà cũng đúng, nó ngồi trong lớp của học sinh cá biệt, học cũng ẹ thiệt, chỉ có điều nó làm được những chuyện mà nhiều đứa ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ giỏi giang không làm được mà thôi.

Bẵng đi vài năm te tua, năm nay, trường lại có HSG tin học lại có học sinh vượt vòng để thi QG. Năm nay, một lần nữa, vẫn là học sinh duy nhất của trường. Anh thầy sau mấy năm lên làm Ông thầy, rồi thất nghiệp đi lang thang, một hôm nghe được tin đó mà lòng khấp khởi. Nhưng nghĩ mà thương con bé học trò, cũng y như ngày xưa, đậu mà chả ai khen, chả ai báo. Lại phải một mình lủi thủi đi hỏi giờ học. Tội nghiệp con nhỏ, trường chả còn ai dạy, ngân sách cho tin học thì đã cắt rồi, tự mình đi học, tự mình đi thi, trong khi những đứa khác đều đã bỏ cuộc. Nhưng mà có chí thì nên, đã quyết tâm và phấn đấu thì thế nào cũng có ngày gặt hái thôi. Có điều nghe đâu lại bị thầy cô bộ môn khác kiếm chuyện làm khó dễ, y như Ông thầy của nó ngày xưa.

Hạng nhì bảng tổng sắp đó nghen. OLP 30.4 - 2010

-/-

Học trò, từ ngày vào học đến khi ra trường, mang lại cho trường cả thảy 8 giải/huy chương, đủ các cấp từ thành phố đến miền nam rồi toàn quốc, chưa kể những cuộc thi phong trào, có lẽ cũng là một trong những thành tích thuộc vào hàng kỉ lục của trường, đã từng được lấy ra làm gương trong các kì động viên HSG đi thi, nhưng nhìn đi nhìn lại nhiều khi bị đối xử thua xa những học sinh ít thành tích hơn ở các bộ môn chính.

Môn tin học dù ít người học, ít người được đi thi, thành tích không bằng các bộ môn khác, nhưng môn tin học có khi cũng làm được những điều mà các bộ môn khác không làm được. Nhưng có ý nghĩa gì đâu, bởi vì dù thế nào, môn tin học cũng chỉ là một môn phụ (sau nhiều năm bộ giáo dục cũng công nhận nó là một môn học trong chương trình) Thầy cô dạy tin học lúc nào cũng thiếu, nhất là thầy cô dạy đội tuyển. Học sinh đi học cũng theo kiểu chuột chạy cùng đường thì vào cho có tụ.

Nghe đâu ngân sách hết rồi, sang năm tuyển tin học của trường cắt hẳn. Coi như kết thúc một truyền thống, một truyền thống bị bỏ rơi. Ông thầy nghe con bé học trò nói: “Em muốn kiếm cách gầy dựng lại đội tuyển tin học” mà ngậm ngùi.

Thầy thì đã làm được rồi đó. Dù chỉ trong một niên khóa ngắn ngủi, nhưng tuyển tin đã từng có rất nhiều học sinh ưu tú và gắn bó, cũng đã lần đầu tiên vươn lên hạng 2 trong bảng tổng sắp huy chương của trường. Chỉ tiếc là thầy có một cơ hội duy nhất đó mà thôi. Mà môn tin của mình, hình như cũng hết thời rồi em ạ. Thôi, ráng thi lần này cho tốt đi, coi như làm giúp thầy và các thế hệ học trò đội tuyển tin học trước em được một lần nữa tự hào rằng: Dù chúng ta là những người bị bỏ rơi và kì thị, thì chúng ta vẫn tỏa sáng.

Tấm này nhỏ thôi, nhưng mà được đăng báo THKC TP - 2005

Toàn quốc đó nghen, không phải lần đầu đâu. THKC TQ - 2005

Tin học dùng được nhiều chỗ lắm chứ bộ. NVH TN - 11/2009

Thầy, đàn anh, bạn, hay đồng bọn??? 2009

Advertisements

Single Post Navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: