I am "Bạc Hà"

"The future belongs to those who believe in the beauty of their dreams" – Eleanor Roosevelt

Archive for the category “Uncategorized”

Modernism – Euréka!

Nghệ thuật Hiện Đại (Modernism) – Euréka!

Từ điểm khởi đầu là chuyên đề Minimalism tại The Geffen at Contemporary, ông Mèo đã có một chuyến du hành thú vị vào thế giới nghệ thuật Hiện Đại kéo dài hai tuần chẵn và khép lại với chuyên đề Modernism tại Palm Springs Art Museum vào ngày hôm kia.

Từ chỗ hoảng loạn, bối rối, nóng giận, ông Mèo giờ đã có thể bình tâm đứng chiêm ngưỡng, dù là một chồng gạch, một mớ màu vẩy lung tung, hay một dãy các hình tròn vuông và tam giác và ra về với một dải cảm xúc đa dạng hơn nhiều.

Xin vắn tắt khám phá mới mẻ này qua ba nhận định thường nghe về nghệ thuật Hiện Đại:

1. Nghệ thuật Hiện Đại trừu tượng quá, không thể hiểu nổi

Không cần phải cao siêu để hiểu được nghệ thuật Đương Đại. Thậm chí cũng không cần phải hiểu để có thể cảm nhận được chúng. Mà việc cảm nhận thực ra quan trọng hơn việc hiểu nhiều.

Muốn cảm nhận một tác phẩm Hiện Đại, nhất thiết phải hiểu về bối cảnh lịch sử và về trào lưu mà tác phẩm bị ảnh hưởng.

Ví dụ: Các trào lưu Hiện Đại bắt đầu xuất hiện từ khi máy ảnh ra đời vì các nghệ sỹ lập luận rằng: tại sao phải kỳ công tạo ra một tác phẩm giống thật nữa, khi mà nhiếp ảnh có thể làm việc đó trong vài phút? Vì vậy, những tác phẩm trừu tượng diễn tả những thứ không liên quan với bất cứ gì trong thực tế cả. Vì vậy, đừng cố giải thích hình tròn, hình vuông và hình tam giác bạn đang thấy là để diễn tả điều gì!

2. Các nghệ sỹ Hiện Đại làm biếng quá, họ không muốn mất công vẽ cái gì giống thực nên quăng màu búa xua rồi phịa ra một ý nghĩa.

Hầu hết các tác phẩm nổi tiếng, việc rẩy màu chẳng hạn, đều được tính toán về mặt bố cục, màu sắc và đường nét để đạt đến các quy luật hài hòa của mỹ thuật. Hầu hết họ có thể vẽ những tác phẩm rất sống động, chỉ là họ chọn một lối khác để thể hiện tư tưởng và cảm xúc của mình.

Ví dụ: Picasso từng phát biểu: Tôi mất 4 năm để học vẽ như danh họa Rafael, nhưng tôi mất cả đời để tập vẽ như một đứa trẻ. Thực vậy, Picasso dư sức vẽ tranh Hyper-Realistic, nhưng điều đó không làm ông ta trở thành họa sỹ có ảnh hưởng bậc nhất của thế kỷ XX. Chính trào lưu Lập Thể mà ông góp phần khởi xướng mới làm nên tên tuổi của ông.

3. Các tác phẩm Hiện Đại chẳng có ý nghĩa gì cả. Ai muốn hiểu gì thì hiểu, mạnh ai nấy diễn giải một kiểu.

Điều này đúng nhưng không đủ. Đúng là các tác phẩm Hiện Đại không tự giới hạn nó trong một khuôn khổ nên người xem, chứ không phải người họa sỹ, sẽ đem đến cho nó một ý nghĩa.

Tuy nhiên, mỗi trào lưu của nghệ thuật Hiện Đại tự nó lại có một thông điệp cụ thể và thường truyền tải thông điệp đó bằng cách gây shock cho công chúng, ép buộc họ phải suy nghĩ theo một lối mới. Nhiều trào lưu còn có hẳn cương lĩnh đi kèm.

Ví dụ: Các nghệ sĩ Minimalism cho rằng nghệ thuật vốn là giả tạo. Đem một cục đá, một khúc gỗ ra đục đẽo, giả vờ như chúng là cảnh vật hoặc người ta, nhưng chúng đâu phải. Tự bản thân chúng chỉ là cục đá hay khúc gỗ thôi. Vì vậy, họ đem gạch, gỗ, đá bày ra, sắp xếp lại theo một bố cục hài hòa và gọi chúng đích danh là chúng, gạch, gỗ, đá, không hơn không kém. Người xem không cần phải tưởng tượng hay suy nghĩ gì thêm, chỉ cần cảm nhận sự tự nhiên và cô đọng đó, cho đầu óc trống trải lại, rồi ra về.

Có thời gian, ông Mèo sẽ chia sẻ thêm các hình ảnh và kiến thức về từng trào lưu cụ thể của nghệ thuật Hiện Đại. Còn nếu bây giờ bạn đang có những thắc mắc hay ý tưởng gì, chúng ta cùng đem ra trao đổi nhé.

Xem thêm:

Chủ Nghĩa Tối Giản (Minimalism)

Bảo tàng MOCA (Bảo tàng Nghệ Thuật Đương Đại) nhìn ở ngoài như một nhà kho lớn, đến khi bước vào trong thì thấy là nó đúng-là-một-nhà-kho-lớn, chứa đầy những mẩu phế liệu được sắp đặt theo trật tự thành từng nhóm rải rác khắp các góc.

Carl Andre

Carl Andre và các tác phẩm của ông (screenshot từ Google)

Tuy triển lãm tác phẩm của Carl Andre, nghệ sỹ thuộc trường phái Minimalism (tối giản), việc đi dạo quanh bảo tàng tạo cho trí não một cảm giác mơ hồ và lộn xộn. Chuyện gì đang diễn ra trước mặt mình vậy?

Việc nhìn các góc cạnh khác nhau không giúp tìm ra một ý nghĩa; Việc đọc lời giới thiệu về tác phẩm không giúp được; Cả việc xem đoạn phim về cách tác giả sắp đặt tác phẩm cũng không vô ích nốt.

À không. Ít ra việc ngồi trong phòng xem có giúp ích đôi chút. Đó là sự phát hiện ra số không ít người cùng ngồi trong phòng đó dán hẳn mặt vào màn hình điện thoại. Hay có khi quan sát phản ứng của những người chung quanh sẽ đưa đến một manh mối nào về các tác phẩm này chăng?

Trèo lên một điểm cao để có thể quan sát tổng thể những người đang dạo bảo tàng. Ồ, hóa ra những người tham quan này có thể chia thành ba nhóm. Nhóm smartphone, nhóm túm tụm và nhóm bất động.

Nhóm túm tụm thường có hai đến ba người nói chuyện rôm rả. Không rõ họ có đang nói về những gì được trưng bày không, nhưng cách họ nói chuyện thì có vẻ là cái gì đó rất chuyển động, rực rỡ và ồn ã. Còn những người bất động thì đứng lặng phắc như thể bản thân họ cũng là một phần của bộ trưng bày.

Sau nhiều phút tham gia vào nhóm lặng phắc thì xác định được một tác phẩm có vẻ là dễ hiểu, những thanh gỗ xếp ngang dọc, hình như là một mê cung. Mon mên đi vào giữa để cảm nhận thử. Đang đắc ý vì sự giác ngộ của mình thì thấy anh bảo tàng chạy đến gọi giật ngược lại:

– Ông ơi, không bước vào được đâu.
– Ơ, thế đây không phải là cái mê cung à? Không phải là phải đi vào giữa để cảm nhận à?
– …
– Thế đây là gì? Tất cả những thứ kỳ quặc ở đây thực sự là gì? Một cơn ảo mộng chăng?
– Không, mọi thứ ở đây đều thực. Thực đến mức tối giản!
– Thế làm sao để cảm nhận những điều tối giản này.
– …
– Thế có gì đặc biệt trong những tác phẩm-phế liệu đã được tối giản này?
– Đặc biệt là vì Andre là người đầu tiên bày nó ra đất và gọi đó là nghệ thuật.
– …
– …
– Ông không hề tồn tại và tôi cũng không hề tồn tại, phải không?
– …
– …
– Tôi nghĩ là ông đúng.

Và sau đó tôi sẽ không bao giờ còn là tôi như trước khi bước vào cái bảo tàng đó nữa.

July 6, 2017
Quân Thạch

Hành trình tuổi 30

Hắn vô tình đọc được câu này khi chuẩn bị bước sang tuổi 30 và đó là lần đầu tiên kể từ sinh nhật 15 tuổi đến giờ, hắn không cảm thấy mình đang già đi.

Tất nhiên, ai cũng đang già đi, nhưng một người sẽ già nhanh hơn khi anh ta bận bịu suy nghĩ và than thở về cái sự già đi của mình mà quên mất rằng anh vẫn còn trẻ và sẽ luôn luôn trẻ hơn những người sinh ra trước anh. Một chân lý thật đơn giản nhưng phải mất nhiều năm để hắn chiêm nghiệm ra.

Ba mươi tuổi là một cột mốc quan trọng, là hẳn một chương mới trong đời người. Vươn lên tiếp hay lụi tàn đi cũng được quyết định bởi những năm tháng này. Thử thách và gặt hái nhất cũng bởi những năm tháng này, tại sao mà không háo hức cơ chứ. Đặc biệt hơn, ở tuổi 30, người ta không nhiều bỡ ngỡ trước những ngã rẽ mới như khi 20, nhờ những kinh nghiệm đã được trau luyện, những nguồn lực đã được tích cóp, và cả bởi những trách nhiệm đang đặt trên vai. Trọng lượng có thể là gánh nặng, nhưng nó cũng tạo ra sự đằm khi cần di chuyển.

Ba mươi tuổi, trâu đã tậu, vợ đã cưới, và nhà đã xây. Những thứ cơ bản đã được ổn định. Đã đến lúc bước đi một cách nghiêm túc và quyết liệt cho những thành tựu của đời người.

Protected: 10-year plan

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Toastmasters – A Four-Year Journey

September, 2010

I came to America when I was 23 years old. I had 20 lbs less in fat and flesh, and I could be knocked down easily by an evening breeze. Feeling tiny and weak, I always tried to shrink myself to the smallest, so everyone would not notice I was there. Like most of my fellow countrymen who came to America for the first time, I could rarely communicate. If I happened to have a conversation, I rarely understood what other people said. I usually had to asked them to repeat for three to four times and normally they would just give up on the whole idea of talking to me. In some rare cases that I did understood, the burden of comprehension would then switch to them. Though I didn’t mind repeating what I wanted to say for a hundred times, the fact that people would always misunderstand it to something else was so discouraging. Consequently, I muted.

March, 2012

One and a half years in America, myself esteem was too low that it almost buried me alive. I could not get a job. I could not make friend. I could not even lift my head up enough to see farther than my toes. I was so depressed that I started counting the words I said every day. Since speak-able words was such luxurious things, I used them as frugal as I could. In a daily basis, I spent 12 words to the cashier to get my groceries, I spent another 9 words to order a drink at Starbucks where I would stay for hours to read a book or, sometimes, just to see the time flow slowly and wastefully. I saved 4 words in case someone need to ask if the seat next to me was vacant. The last 4 words of a day would finally be spent when I got home and notified my mom about my existence. For a while, I managed to survive with merely 29 words a day. And then things started to change shortly after that, when I added another word I soon learned from my great uncle.

May, 2012

Following the new word that I had just learned, I started to walk on a new path, a path I am pretty sure we all heard about at least once in our life, the Toastmasters path. I found a flyer of a Toastmaster club at the local library so I paid them a visit. At first, it looked like a senior club where the youngest member was at least two times of my age. They were all confidence and they spoke so well. I was scared but I had no other place to go, so I stayed and joined with them. I moved awfully slowly. For several months, I was scheduled to do the minor tasks and except the time I did my first and second speech. It took me four months to do the Table Topic for the first time, and before I had a chance to be a Toastmaster or an Evaluator, I dropped! I had a job and I needed it to pay for school and to pay the debts I accumulated to survive through my 2 jobless years in America. That was November of 2012.

March, 2013

I quit my job and came back. I wouldn’t say I like my job, or my boss, very much. But the desire of being able to communicate, to speak, like those people in Toastmaster was another major reason why I made my decision. I knew it would be tough and it turned out to be even worse. But what I didn’t expect was how the club members treated me after abandoning them. They welcomed me like a long lost child that one day returned to his family. Every single person said welcome back to me when they had the lectern. I was deeply touched.

As life went, there were good times and bad times. I did feel down and I did bounce back, but I never gave up on going to Toastmasters. One speech after another, I finally finished my Competent Communicator manual a few weeks before my third Toastmaster anniversary. The completion of my Competent Leadership manual followed two months after that. I volunteered to become a Club Officer and then an Area Director. When I volunteered for those position, I had no single clue what or how I would do, but I believe every piece of my time devoting for those job would be paid off by another invaluable piece of skill or experience. How could it not be when I have mentors and many experience fellow Toastmaster by my side?

May, 2016

After four years with Toastmasters, I am now a confident citizen, an MBA with a distinction honor on my diploma, and the owner of a small business that grows steadily and healthily, I am so proud to give the credit of all those successes to Toastmaster and to share my story to everyone I know and challenge them to let Toastmasters transform them, like it once helped me to survive through my cold dark night to, one day, see my American dream come true.

Minh Le, CC, ACB

Post Navigation